Chàng rể phế vật

Chương 943



CHƯƠNG 943

Đây là hơi thở và sức lực cuối cùng chống đỡ Liệp Ưng… Theo cơ thể anh ta đứng lên, cả người máu tươi lại tuôn ra lần nữa, anh ta sắp chết! Nhưng ngay lúc trước khi chết, anh ta lại dùng hết sự sống cuối cùng, mạnh mẽ chống đỡ đứng lên… “Bịch!” Đột nhiên Liệp Ưng quỳ rạp xuống đất! Dập đầu với Trần Xuân Độ một cái!

Biệt thự nhà họ Lê, hiện trường một mảnh yên tĩnh!

Tất cả mọi người dại ra chấn động kinh ngạc, mơ màng khó hiểu nhìn bức hình con rồng bị vết đạn bắn đan xen tạo thành trên bức tường kia… Đây… Đại biểu cho cái gì? Hình vẽ kia, có ý nghĩa gì?

Bên trong xe Mercedes-Benz, khuôn mặt xinh đẹp của Lê Kim Huyên trở nên trắng bệch, cô không biết bây giờ thế nào, theo thời gian trôi qua, cô ngày càng lo lắng.

Liệp Ưng quỳ rạp xuống đất, sau khi dập đầu, rốt cuộc không đứng dậy được! Hơi thở của anh ta dần dần tiêu tan, cả người máu tươi không ngừng tràn ra, dần dần lạnh như băng

Trần Xuân Độ khẽ thở dài, chầm chậm nâng khẩu súng trong tay lên, nhắm chuẩn đầu Liệp Ưng!

“Pằng!” Viên đạn bắn ra, xuyên qua đầu Liệp Ưng.

Cơ thể Liệp Ưng từ từ ngã xuống theo quỹ đạo của viên đạn, máu đông cứng lại, chỉ còn lại một cái xác.

Phát súng này đã cho Liệp Ưng đủ tôn nghiêm, chết dưới đạn lửa trong tay Long Vương, anh ta đã đủ tự hào.

Trần Xuân Độ từ từ buông súng xuống, sát khí trên người đã giảm bớt, lúc này dường như anh lại trở về là người đàn ông bị khinh bỉ trước đây.

Trần Xuân Độ đi thẳng tới trước xe Maybach, mở cửa ghế lái phụ rồi ngồi vào.

“Anh…” Lê Kim Huyên nhìn dáng vẻ chật vật của Trần Xuân Độ mà sửng sốt.

“Về nhà đi.” Vẻ mặt Trần Xuân Độ vẫn bình tĩnh, lãnh đạm.

“Anh vẫn còn chuyện chưa giải quyết xong đúng không?” Tô Loan Loan nhíu mày, nhìn bầu trời bên ngoài.

… Ở độ cao hàng chục nghìn mét, trên chiếc máy bay đó, một nhóm thành viên phi đoàn hoàn toàn sụp đổ, hai mắt đỏ rực, nhìn chằm chằm màn hình theo dõi tối đó… không ai có thể tỉnh lại từ trong cục diện kinh hoàng ấy!

Liệp Ưng là nhân vật chủ chốt có thủ đoạn giết người đáng sợ của gia tộc họ… không ngờ lại cứ thế bỏ mạng? Bỏ mạng ở thành phố T! Sao có thể? Làm sao có thể?

Nhưng sự thật đã bày ra trước mắt, màn hình tối đen, máy theo dõi sự sống trên cơ thể Liệp Ưng cho thấy đã không còn hơi thở của sự sống.

… Vương Vô Địch nhìn chằm chằm màn hình TV tối đen như mực, hai mắt đỏ như máu, ly thuỷ tinh chân dài trong tay đã bị anh ta bóp nát, mảnh vụn thuỷ tinh đâm vào lòng bàn tay anh ta, màu máu đỏ tươi chói mắt.

“Không thể nào! Không thể nào!” Vương Vô Địch run rẩy không thể khống chế, anh ta đập mạnh vào màn hình TV, TV lập tức vỡ tan! Giờ phút này, anh ta đã hoàn toàn mất kiểm soát và phát điên.

Liệp Ưng thất bại rồi? Liệp Ưng – một trong những sát thủ của gia tộc ẩn thế nhà họ Vương, sao có thể thất bại?

 

Vương Vô Địch run rẩy kịch liệt, điều này hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của anh ta, anh ta không thể chấp nhận được, nhà họ Vương cũng không thể chấp nhận được! Liệp Ưng là sát thủ khủng khiếp mà nhà họ Vương đã tốn rất nhiều công sức mới có được, nhưng không ngờ hôm nay lại đã bỏ mình!

Vương Vô Địch tức giận, tim đập thình thịch: “Phụt!” một ngụm máu đỏ tươi phun ra, trông anh ta như bị ma cà rồng hút cạn máu, sắc mặt tái nhợt, đau đớn như thoáng chốc già đi hàng chục tuổi.

Câu nói của Liệp Ưng khi nãy trước khi màn hình tối đi cứ vang vọng trong đầu Vương Vô Địch.

“Trước khi tôi chết… anh có thể… cho tôi biết… biệt hiệu của anh không?” Trước khi thiết bị giám sát trên người Liệp Ưng bị huỷ, Vương Vô Địch đã nghe thấy câu cuối cùng này.

Vương Vô Địch yếu ớt, vô lực nằm trên mặt đất, miệng trào máu tươi, dáng vẻ chật vật, đôi mắt anh ta đỏ như máu, miệng không ngừng lặp lại câu đó của Liệp Ưng: Trước khi tôi chết… anh có thể… cho tôi biết… biệt hiệu của anh không?

Câu này của Liệp Ưng có ý nghĩa gì? Chắc chắn Liệp Ưng đã nhìn ra manh mối nào đó! Chắc chắn là như thế.

biệt hiệu… biệt hiệu? biệt hiệu của anh?

Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá: 7.2 /10 từ 28 lượt.
loading...
DMCA.com Protection Status